Bài đăng

boxit

Hình ảnh
Thành phố Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 3 năm 2009 Kính gửi: Ông NGUYỄN TẤN DŨNG , THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Thưa Ông Thủ tướng Tôi là Phạm Đình Trọng, công dân Việt Nam , đang sống trên dải đất gấm vóc Việt Nam . Là người lính, tôi đã trải qua trọn vẹn cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước, tôi đã đi từ mảnh đất cực Bắc, Vị Xuyên tỉnh Hà Giang đến mảnh đất cực Nam của đất nước, đảo Phú Quốc, đảo Thổ Chu tỉnh Kiên Giang, tôi đã đi từ Trường Sơn đến Trường Sa. Dặm đường đất nước ấy đã cho tôi thấy đất nước Việt Nam thân yêu của tôi gấm vóc như thế nào. Là nhà báo, nhà văn quân đội, tôi đã viết về sự hi sinh vô cùng to lớn của nhân dân và đồng đội của tôi trong cuộc kháng chiến chống Mĩ giành độc lập, thống nhất đất nước, tôi cũng đã viết về những mất mát hi sinh đau lòng mà đồng đội thân yêu của tôi đã phải nhận lấy để giữ từng mỏm đất ở Vị Xuyên, Hà Giang, để giữ từng doi cát san hô ở Trường Sa ngòai biển đông. Sự hi si...

co non

Hình ảnh
 

nguyen ngoc

Hình ảnh
Đất và nông dân 08:30-02/07/2008 Người ta rất thường có bệnh hay quên. Hồi kết thúc kháng chiến chống Pháp, trở về thành phố, về thủ đô, Tố Hữu đã ngậm ngùi nhắc: “…Nhà cao còn nhớ núi đồi nữa chăng?...”. Vậy mà rồi nhà cao khiến người ta chẳng còn nhớ thật. Vừa qua lần quên thứ nhất, lại đến quên lần thứ hai. Công nghiệp hóa, hiện đại hóa, và thoát được khỏi khủng hoảng lương thực đến khốn khổ, ta lại liền quên nông thôn, nông dân, những người không những đã nuôi ta suốt những năm dài gian nan nhất, mà còn từng là “chủ lực quân” của công cuộc biến cải xã hội to lớn, và kỳ diệu thay cũng lại là ngòi nổ dũng cảm và sáng tạo của công cuộc đổi mới đã cứu đất nước ra khỏi cơn khủng hoảng không hề ngắn… Để đến hôm nay nhiều người đã phải nói lên một sự thật đã tới hồi không còn có thể quay mặt làm ngơ nữa: nông dân chán ruộng, nông dân chán nông thôn. Nghĩa là về cả hai mặt quan trọng, sống còn nhất trong đời sống con người đã khủng hoảng thật quá sâu: về kinh tế, người...

the gioi

Hình ảnh
Một Thoáng Phù Tang Đến tham quan Dejima, tôi thấy thêm một lần nữa tinh thần phân tích, suy diễn, cải thiện và khiêm tốn học hỏi của người Nhật đã đưa đất nước này từ một nước nông nghiệp lạc hậu, thiếu thốn tài nguyên đến địa vị một đế quốc quân sự và sau này một cường quốc kinh tế và khoa học kỹ thuật (...) Buổi chiều hôm đó lành lạnh, có nhiều mây mù và trời lất phất mưa. Tôi bỗng chợt bâng khuâng muốn đứng giữa bến cảng êm đềm hát to bài tình ca của một thời du học, "Nagasaki wa kyo mo ame datta" (Nagasaki trời hôm nay mưa cũng đã rơi)… Trương Văn Tân Cứ mỗi lần trở lại Nhật Bản là tôi có thêm một ấn tượng khác, những ấn tượng này chồng chất lên nhau cho tôi một kết luận là một xã hội văn minh cần xuất phát từ những con người văn minh trong đó dân trí và "quan trí" phải được tôi luyện qua một thời gian dài. Nhưng quá trình "trăm năm trồng người" của Nhật Bản không phải là con lộ du kích "đi tắt đón đầu" mà là một con đường dài lắm chông gai....

doc quyen

Hình ảnh
Độc quyền, nên thế đấy! Ngày xưa, khi viễn thông, điện thoại còn do ông VNPT độc quyền, ổng lủng đoạn. Năm nào... ổng cũng rên lỗ. Không hiểu sao, sau khi "mở cửa" cho hơn 7 nhà cung cấp dịch vụ khác như Vietel, Mobile Phone, S-Phone,v.v... vào thì hết nghe ổng lớn này rên nữa, mà liên tục giảm để cạnh tranh với mấy "chú em"... Độc quyền chính trị tạo nên độc quyền kinh tế ở những ngành mà cho đến nay nhà nước vẫn chưa gỡ bỏ để tăng sức cạnh tranh, sức đề kháng cho nền kinh tế. Tạo sự tự chủ và khả năng ứng biến với tình hình kinh tế toàn cầu đang biến động. Vì sao??? Câu hỏi hầu như người dân Việt Nam nào quan tâm đến vận mệnh đất nước, dân tộc đều hiểu. Vậy, nên xem trọng lợi ích của "tập đoàn" nhỏ lẻ, hay đặt lợi ích của quốc gia, lớn hơn là uy tín của thể chế trong con mắt của người dân làm đầu nếu như chính phủ, BCT chọn hướng đi tiếp sau như những nhà chính trị khôn ngoan. Còn bạn, hãy cho chúng tôi ng...