Bài đăng

Phản ứng trước sự lộng hành của Trung Quốc ở biển Đông

Đáng lẽ dành chỗ để nói chuyện cúm H1N1, nhưng đọc phản ứng của Phi Luật Tân và Việt Nam trước sự lưu manh của Trung Quốc ở biển Đông, tôi càng nghĩ nhận xét về sự hèn hạ của phản ứng từ phía Việt Nam là có lí. Xin trích nguyên văn trên Tuần Việt Nam nhấn mạnh để thấy được sự khác biệt giữa Việt Nam và Phi Luật Tân: Dưới tựa đề "Philippines bác lệnh cấm đánh cá của Trung Quốc", bài báo cho biết Bộ trưởng Quốc phòng của Phi Luật Tân Orlando Marcado tuyên bố thẳng thừng: "Chúng tôi đang đánh bắt cá trong vùng lãnh hải của chúng tôi ... Họ mới là người xâm phạm lãnh thổ chúng tôi". Còn Việt Nam nói gì? Phản ứng trước lệnh cấm ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trên vùng biển thuộc chủ quyền lãnh thổ, mới đây, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã "đề nghị phía Trung Quốc không có các hoạt động cản trở hoạt động bình thường của ngư dân Việt Nam". Bọn lưu manh chúng xâm phạm mình, mà mình "đề nghị"? Nếu không là hèn thì không biết ngữ vựng tiếng Việt còn chữ nào để nói...

Ai nuôi Nhà nước?

Ngày 10.06.2009 Giờ 14:50 Ai nuôi Nhà nước? SGTT - Đánh thuế trực tiếp để người tiêu dùng cảm nhận được đồng tiền thuế của mình là để nuôi Nhà nước và đáp ứng yêu cầu: “Xây dựng một xã hội dân chủ, trong đó cán bộ, đảng viên và công chức phải thực sự là công bộc của nhân dân”(*) Trong một dịp đi họp ở Mỹ cách đây trên 10 năm, tôi đến một cửa hàng mua đôi giày da. Sau khi chọn và đi thử một đôi có giá 96USD, tôi trả tiền bằng tờ bạc 100USD. Người bán hàng nói còn thiếu, tôi chỉ vào biển ghi giá thì được giải thích là giá này còn phải cộng thêm 10% thuế mà người tiêu dùng đóng cho Nhà nước. Sang Canada, tôi cũng thấy cách tính thuế tương tự đối với hàng hóa và dịch vụ. Tôi nêu vấn đề với các chuyên gia kinh tế sở tại: Ở Việt Nam, thuế hàng hóa được thu ngay khi hàng xuất xưởng và được gọi là thuế gián thu (thu gián tiếp) vì thu từ doanh nghiệp sản xuất hàng nhưng thực chất tiền thuế ấy đánh vào người tiêu dùng. Thay vì thu rải rác khi có người mua hàng, nay thu gọn một nơi, một lúc khi h...

Từ Xinhgapo nhìn về

Hình ảnh
Chùm ký sự của Nguyễn Hiếu ( 6/3/2009 11:06:13 AM ) Do công việc nên tôi có may mắn vài ba lần ra nước ngoài học tập và công tác. Sau một, hai chuyến đầu tiên tôi cũng chai dần sự cảm phục, ngạc nhiên trước sự văn minh của các thành phố xứ người để mỗi lần đi tôi đều tâm niệm một điều. Đất nứơc ta vẫn nghèo, còn vất vả, còn bừa bộn, nhốn nháo. Trình độ quản lý kinh tế và xã hội còn thấp nên người dân còn chưa được sống đúng như mong muốn … Thôi thì đành phải thông cảm, dáng mà sống trong một bầu không khí mà mỗi sáng tỉnh dậy đều nghe thấy thông báo về tăng giá, sự thở than của vợ con về đời sống ngày càng khó khăn vì đất đỏ, những vụ tai nạn giao thông, và tệ nạn xã hội xẩy ra như cơm bữa. Đất nước này dù thế nào đi chăng nữa vẫn là quê hương mình. Đất nước như cha mẹ chẳng ai có thể chọn lựa, đổi thay … Tình yêu lớn lao ngấm đọng trong tôi dường như là một sự bào chữa liên tục nơi thầm kín của tâm hồn mình trước mọi điều day dứt. Có cái gì ? Đúng là có cái gì Đấy đ...

Từ Xinhgapo nhìn về

Chùm ký sự của Nguyễn Hiếu ( 6/3/2009 11:06:13 AM ) Do công việc nên tôi có may mắn vài ba lần ra nước ngoài học tập và công tác. Sau một, hai chuyến đầu tiên tôi cũng chai dần sự cảm phục, ngạc nhiên trước sự văn minh của các thành phố xứ người để mỗi lần đi tôi đều tâm niệm một điều. Đất nứơc ta vẫn nghèo, còn vất vả, còn bừa bộn, nhốn nháo. Trình độ quản lý kinh tế và xã hội còn thấp nên người dân còn chưa được sống đúng như mong muốn … Thôi thì đành phải thông cảm, dáng mà sống trong một bầu không khí mà mỗi sáng tỉnh dậy đều nghe thấy thông báo về tăng giá, sự thở than của vợ con về đời sống ngày càng khó khăn vì đất đỏ, những vụ tai nạn giao thông, và tệ nạn xã hội xẩy ra như cơm bữa. Đất nước này dù thế nào đi chăng nữa vẫn là quê hương mình. Đất nước như cha mẹ chẳng ai có thể chọn lựa, đổi thay … Tình yêu lớn lao ngấm đọng trong tôi dường như là một sự bào chữa liên tục nơi thầm kín của tâm hồn mình trước mọi điều day dứt. Có cái gì ? Đúng là có cái gì Đấy đ...

Giao thiệp với Trung Quốc

HUY ĐỨC Lịch sử chắc chắn sẽ lưu lại phương cách đấu tranh bảo vệ chủ quyền của thứ trưởng Hồ Xuân Sơn khi ông Lê Dũng mô tả sự kiện ông Sơn gặp đại sứ Trung Quốc sau những hành động gây hấn của họ ở biển Đông là “ giao thiệp ”. Tôi không rõ ông Sơn gặp Tôn Quốc Tường trong hoàn cảnh nào. Nhưng, trong những tình huống tương tự, bộ Ngoại giao chỉ có thể triệu Tường lên hoặc cho đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh gặp bộ Ngoại giao họ để trao công hàm phản đối. Báo NHÂN DÂN ĐIỆN TỬ ngày 7.6.2009 Khi một quốc gia ngang ngược, đại diện chính quyền không thể nào “ giao thiệp ” với sứ họ trong những tư thế có thể phương hại đến thể diện quốc gia. Tuy Việt Nam nhỏ hơn Trung Quốc hàng chục lần, nhưng đây không phải là một cuộc tỷ thí của hai kẻ lục lâm. Đường đường là một quốc gia, Việt Nam lại đang là thành viên của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc. Khi đã “ có đầy đủ bằng chứng ” Trung Quốc cấm đánh cá trong “ những khu vực thuộc chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông ” thì từ ngữ dù là ngoại giao cũ...

Nguyên văn phát biểu của ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết tại Quốc hội kì 5 ngày 26/5/2009 về bauxite

Hình ảnh
Trước hết tôi xin khẳng định là tôi hoàn toàn nhất trí với chủ trương phát triển công nghiệp khai khoáng bauxite và chế tạo nhôm kim loại. Tuy nhiên đọc báo cáo của chính phủ thì tôi thấy chưa tự giải đáp được ba vấn đề mà dư luận nhân dân đang rất quan tâm. Đó là hiệu quả kinh tế, tác động đến môi trường tự nhiên và xã hội và đảm bảo an ninh- quốc phòng. Có thể nói dự án khai thác Bauxite ở Tây Nguyên là một đại dự án liên quan đến rất nhiều vùng và liên quan đến rất nhiều ngành, với số tiền rất là lớn. Theo quyết định 167 của Chính phủ thì dự án này từ đây đến năm 2025 sẽ cần huy động vốn đầu tư là 190 nghìn cho đến 250 nghìn tỉ đồng Việt Nam. Và có hàng loạt cụm mỏ, cụm nhà máy. Riêng Đak nông là có đến 4 nhà máy Alumin đánh số từ 1 cho đến 4, các nhà máy này trải dài ra ở tất cả 4 tỉnh Lâm Đồng, Gia Lai, Đắc Nông và Bình Phước. Thêm vào đó thì có rất nhiều công trình phụ trợ. Chúng ta phải xây dựng một đường xe lửa dài vào khoảng 300 km- 270 km, với độ chênh của cá...

Đối phó với bệnh tật bằng thái độ thích hợp

Tự nhiên từ ngày qua cái tuổi nửa đời người tôi bắt đầu suy nghĩ về bệnh tật! Quái, trước đây tôi gặp “nó” (bệnh) hàng ngày mà chẳng bao giờ suy nghĩ triết lí về “nó”. Từ ngày đọc cuốn “Why we get sick” (Tại sao chúng ta mắc bệnh) của giáo sư Nesse và đồng nghiệp ông, tôi suy nghĩ nhiều về lối sống hiện tại của con người (có tôi trong đó), về các sinh vật và vi sinh vật khác (kể cả vi trùng và vi khuẩn), về môi trường sống, v.v… Tôi ngộ ra triết lí dependent origination của Phật. Dù không phải là Phật tử chính thức, nhưng tôi tự xem mình là đệ tử của Phật (Má tôi mà nghe tôi nói ra điều này là chắc không ổn, vì Má tôi là một Phật tử thứ thiệt :-)), hiểu theo nghĩa mình kính phục và học theo triết lí của Phật.  Xin giới thiệu các bạn bài viết sau đây trên Tạp chí Văn hóa Phật giáo. Bài viết này của Tì Kheo Visuddhacara do thầy Thích Tâm Quang dịch. Chị Thy Khuê tặng tôi một tập tạp chí này và tôi đọc ngấu nghiến những bài trong này. Mê quá. Thích quá. Nói như ông Tố Hữu là Từ ấy trong t...