Bài đăng

Mùa xuân của tư duy và hành động

Tác giả: Lê Đăng Doanh Bài đã được xuất bản.: 02/02/2010 14:35 GMT+7 Nhìn lại thập kỉ qua, chúng ta tiếp tục tăng trưởng về lượng trên những gì thiên nhiên đã ban tặng nhưng đạt được quá ít thay đổi về chất và chưa tạo được cơ sở nào cho một đột phá trong tương lai. Trong thời khắc thiêng liêng giao thời, kết thúc năm cũ, đón năm mới, mỗi người trong chúng ta đều dành cho riêng mình những phút suy tư, nghĩ về những việc trong năm cũ, những điều đã làm được và chưa làm được, nghĩ về năm mới với những dự báo, những dự định, hoài bão cho đất nước, cho dân tộc, trong đó có cá nhân mình. Suy nghĩ để hành động, vì tất cả đều bắt đầu bằng hành động mới đi đến biến đổi hiện thực. Năm Canh Dần 2010 này là năm cuối cùng của một thập kỉ, cũng là dịp để ta nhìn lại cả mười năm qua và dự tính công việc cho mười năm tới. Tiếp theo những năm đầu cải cách và hội nhập trong những thập kỷ 1990, trong thập niên 2001 - 2010 này, Việt Nam đã tiếp tục có những thành tựu nhất định và vẫn được Ngân hàng Thế g...

Tắt lửa tối đèn có ai?

Nguyễn Chí Thành Thời báo Kinh tế Việt Nam 07:41' AM - Thứ ba, 09/02/2010 Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Nay thì no và ấm, xóm giềng hoá thừa. Tắt lửa đã có bếp ga, bếp điện. Tối đèn thì có đèn xạc. Bước sang thời “Đèn nhà ai nhà nấy rạng” rồi sao? Tôi nhớ, cách đây hơn hai chục năm, nơi tôi ở gọi là xóm “cấp bốn”. Mái lợp ngói, nhiều chỗ vá víu giấy dầu. Mưa rào là dột tứ tung phải hứng xô thùng, nồi chậu. Mùa hè hầm hập như hoả lò. Xóm cấp bốn nhưng dân “cấp cao”. Toàn nghệ sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ, nhà thơ, nhà báo và nhà giáo. Nhà nọ ngăn nhà kia qua vách cót ép. Đố ai ăn giấu, ăn diếm được. Trẻ khóc, vợ chồng thủ thỉ giữa đêm khuya nghe như sát bên tai. Sống tập thể, chen chúc mãi hoá quen. Sống khép kí...

NGÔI NHÀ LICOGI

Kính tặng CBCNV TCty LICOGI Anh em ta từ những miền quê Từ thành phố từ xóm làng thân thiết Nơi non cao nơi mênh mông biển biếc Có duyên với nhau ta cùng hội tụ về Voi hành trình là những chuyến đi Rầm rập máy xe tới miền đất mới Rừng thẳm núi xanh quê hương vẫy gọi Trái tim hồng và những mái đầu xanh Mỗi ngày qua ta xây những công trình Đường ta đó trải dài cùng đất nước Khánh Hòa Phả Lại Trà Khúc Quảng Ninh Mộc Châu Sơn La Đường Hồ Chí Minh Ngày ta đến còn núi hoang rừng vắng Buổi chia tay điện đã sáng bản làng Ngăn dòng lũ biến nước thành ánh sáng Góp cho đời ló dạng những bình minh Nghệ An A Vương Bản Chát Hương Điền Bắc Hà Đồng Nai Sơrok Phu Miêng Tiến trẻ ê a học bài trong xóm nhỏ Đất nước vươn mình sau mỗi chuyến đi Ta về đây mái ấm LICOGI Tay chung tay xây những đô thị mới Mái ngói đỏ tươi bao lứa đôi mong đợi Còn bao nhà trong mái lá đếm sao Giàn giáo lên dần vươn giữa trời cao Trên nền móng vững bền LICOGI ta đấy Thật tự hào mỗi sớm mai thức dậy...
Hình ảnh
 

sai gon 2009

Hình ảnh
 

CHAT CAU DE TIEN LEN

Hình ảnh
http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/75/2009/07/hinh2.JPG I. Định lượng nỗi đau dân tộc: Mỗi con người khi thấy dân tộc mình ở vào vị thế thấp kém so với tiềm năng đều mang trong mình một nỗi đau. Nỗi đau này dù không ai giống ai hoàn toàn và không thể đo đếm chính xác. Thế nhưng, nó cũng có thể ước định được ở một chừng mực nhất định. Dưới đây là một phương cách đơn giản. Mỗi người hãy tự trả lời bốn câu hỏi sau: Chúng ta có thấy xót xa hổ thẹn về vị thế hiện nay của dân tộc mình không? Chúng ta có thấy lo lắng cho tương lai của đất nước mình không? Nếu có cơ hội, thế hệ chúng ta có đủ sức đưa dân tộc mình đến một vị thế vẻ vang (hơn mức hiện nay rất nhiều) không? Cơ chế hiện thời có cho bạn làm được điều mà bạn hết lòng khao khát làm cho đất nước mình không? Với mỗi câu hỏi, câu trả lời “có” được điểm 1 và câu trả lời “không” được điểm 0. Theo cách này, nỗi đau dân tộc của mỗi con người được đo bằng tổng số điểm của ba câu hỏi đầu trừ đi điểm của câu hỏi 4. Ví dụ, người mà câu t...

Ý chí Quốc hội

Hình ảnh
17/06/2009 10:49 (GMT + 7) (TuanVietNam)- "Dù hiểu vai trò Quốc hội to lớn như thế nào, cố gắng nỗ lực đến đâu, đại đa số cá nhân đại biểu Quốc hội nước ta vẫn đang bị giới hạn trong chức năng thảo luận và biểu quyết cái đã soạn thảo!"- TS. Nguyễn Sĩ Phương. Dư âm về phiên chất vấn, trả lời chất vấn của đại biểu Quốc hội và các thành viên Chính phủ về những vấn đề quan trọng của đất nước vẫn còn nguyên tính thời sự. Chất vấn dù gì thì gì, cũng chỉ là phương tiện, điều tối quan trọng và ý nghĩa nhất nằm ở hiệu lực của nó đối với quốc sách đang được bàn thảo. Câu chuyện khai thác tài nguyên, sử dụng đất đai, nguồn lực vẫn là những trăn trở, băn khoăn. Đáp ứng yêu cầu của độc giả, và để đảm bảo thông tin đa chiều, Tuần Việt Nam xin giới thiệu bài viết của TS. Nguyễn Sĩ Phương gửi về từ Leipzig (Cộng hoà liên bang Đức). Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Dư âm Chất vấn của đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc với Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng xung quanh dự án Bô-xít Tâ...