Bài đăng

con ngày xưa, con ngày nay

Hình ảnh
Lay tu Blog TOU   Khi con còn bé, bố lo cho từng bước chân, sợ con đi không vững Ngày con lớn khôn, bố lo từng bước đi, sợ con đi không về   Khi con còn bé, bố chăm từng miếng ăn, sợ con ăn không được, phải tập cho con ăn nhiều món lạ, để thích nghi Ngày con lớn khôn, vững bước ra đời, bố lo con không được ăn, miếng ngon miếng tươi mới, sợ món ăn hẩm hiu như cuộc đời.   Khi con còn bé, bố tập con nói ê a, tập con gọi tên cha, sợ con không nói sõi.  Ngày con lớn khôn, bố sợ con nói điều sai, lời nói buông ra không thu lại được, mất lòng mất tình mất yêu thương.   Khi con còn bé, bố dạy con học điều tốt, từ gương người từ trang sách, để mong con vững tâm Ngày con lớn khôn, bố muốn con học cách tránh điều xấu, vì điều tốt khó tìm.   Khi con còn bé, bố đếm từng ngày con rụng rốn, vì bố không muốn con bị vết thương nào trên người, sợ bị nhiễm trùng Ngày con lớn khôn, bố xót xa khi nhìn những vết xước vết trầy trên thân thể ...
Hình ảnh
Nguyễn Bá Sỹ Em cứ hỏi anh về văn hóa LiCOGI Có gì mới có điều chi khác biệt Hẹn trả lời em sau bao đêm thao thức Ngẫm nghĩ ngắm nhìn những đồng nhiệp quanh ta Trên công trường heo hút ở nơi xa Tấm bánh chưng lãnh đạo trao ngày tết Chén rượu nồng ấm trong từng khóe mắt Xuân xa quê mà cứ ngỡ ở nhà Anh em ta nào ai biết tháp ngà Mình đang sống trong ngôi nhà hạnh phúc Hơi lạnh mùa đông tấm chăn còn hẹp Nhưng trong lòng ấm áp lửa yêu thương Thương trường nay là bãi chiến trường Đấu thầu thi công biết bao khó nhọc Thiếu vốn thiếu người có ai chung sức Ghé vai vào tằm kén mới nhả tơ Cùng đồng lòng xây văn hóa LICOGI Nghiêm khắc với mình hết lòng vì công việc Cay đắng xẻ chia ngọt bùi cung thưởng thức Như anh yêu em như vợ thương chồng Xuân về rồi sẽ tàn hết mùa đông Văn hóa con người bao năm còn tươi mãi Lối sống đẹp bạc tiền nào mua được Có phải chăng đó là văn hóa LICOGI

Nước mắt chảy xuôi...

by Lana | Wednesday, April 07, 2010 in Gia đình, Đối thoại | comments (32) Đối thoại 1 Ăn cơm tối, dọn dẹp xong, Dim ngồi trước máy tính, mẹ nằm trên ghế sát phía sau, mon men áp tay vào lưng Dim. - Dạo này ở lớp Dim thế nào? - Bình thường mẹ ạ. - Bạn N., bạn L. dạo này thế nào con? (N., L. là hai bạn Dim thân) - Bình thường mẹ ạ. - Thế ngoài các bạn ở lớp con có chơi với các anh các chị lớp trên không? - Có mẹ ạ, con chơi với các anh chị lớp 8A2, 10A1. - Thế có chuyện gì kể cho mẹ nghe không? (im lặng, vẫn tí tách máy tính) - Dim có chuyện gì ở trường thỉnh thoảng kể cho mẹ nghe với, chứ nhiều khi mẹ muốn nói chuyện Dim cứ im như núi đá thế này mẹ cứ thấy buồn buồn... (im lặng) Đối thoại 2 9h tối, điện thoại reo. - L.O à, - Vâng con đây, - Thế vẫn bình thường đấy chứ? L.O khỏe chứ? - Vâng, con bình thường, có việc gì thế mẹ? - À không, mẹ vừa đọc báo về cái máy ATM có điện. Thế L.O. vẫn dùng cái đấy phải không? - Vâng... ôi không sao đâu mẹ ạ. Mà vụ đó ở Sài Gòn mà. - Người ta bảo Hà ...

ĂN Ở VỚI ĐỒNG TIỀN

Hình ảnh
Chuyện tiền nong thường khó nói. Khi ta nghèo, tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống, thoảng qua nhanh đâu còn thời giờ để nghĩ ngợi làm gì.  Khi ta có chút của ăn của để, tiền ở lại với ta lâu hơn, ấy là lúc ta tập nghĩ tới cách ứng xử với đồng tiền. Từ một xứ nghèo, vươn lên kiếm lấy đồng tiền là nhu cầu rất tự nhiên và chính đáng, song cách ứng xử tiêu dùng tiền ấy có thể cũng là chuyện nên bàn.  Dịp Năm mới, nhớ cũ để hiểu mới, người ta thường nghĩ đến ông bà tổ tiên và nhìn về tương lai con cháu. Lửa cháy thấp thoáng những đồng tiền âm phủ, vàng mã, và cháy cả những đô-la, euro âm phủ.  Trần sao âm vậy, chưa đủ niềm tin vào đồng tiền quốc gia, người ta mong gửi đến cho người âm thế những tích trữ tài sản bằng ngoại tệ, bằng nhà đất, bằng vàng. Ứng xử với đồng tiền, việc lớn nhất trong quản trị một quốc gia là giữ gìn niềm tin của dân chúng vào giá trị của đồng nội tệ và những thiết chế in ra và lưu chuyển đồng tiền ấy. Nói cách khác, chống lạm phát, giữ lấy giá ...

ty phu mehico

Hình ảnh
TP – Để có được khối tài sản kếch sù như ngày hôm nay (53,5 tỷ đô la), Carlos Slim đã không ngần ngại đầu tư vào chứng khoán, nhà đất, viễn thông. Carlos Slim Slim có máu buôn bán từ nhỏ. Cậu nhớ rất giỏi giá cả của mọi thứ, mới đến tuổi đi học đã thích mặc cả, đổi chác và mua bán để kiếm lời. Bán kẹo cho anh trai, bán đồ chơi cho bạn Các thành viên của gia đình nhớ lại chuyện cậu bé Slim đã bán lại cho các anh trai của mình khi thì cái kẹo, khi thì thỏi sô cô la mà cậu dành dụm chưa ăn. Rồi cậu mua bán lại đồ chơi, đồ dùng với lũ bạn, trong đó có cả những đứa hơn tuổi Slim. Năm 15 tuổi, khi vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, Carlos Slim đã có 5.523 peso. Cậu đã dùng số tiền đó để mua 44 cổ phiếu của Ngân hàng Banamex, ngân hàng lớn nhất của Mexico lúc đó. Năm 17 tuổi, khi vừa tốt nghiệp phổ thông, cậu đã có hơn 30.000 peso. Cậu tự nhận mình có một cảm nhận rất đặc biệt với những con số và có thể nhớ chúng cực kì chính xác. Trong một lần họp đại hội cổ đông, Carlos Slim Helu, khi ấy là ...

PHUƠNG TRÌNH TOÁN HỌC GIỮA NGƯỜI VÀ KHỈ

Cuối tuần cười phát nào. (Forwarded from LA). Phương trình 1 Ðàn ông = ăn + ngủ + làm việc + giải trí Con khỉ = ăn + ngủ Tương đương hoán đổi: Ðàn ông = con khỉ + làm việc + giải trí Chuyển vế và đổi dấu => Ðàn ông - giải trí = con khỉ + làm việc Kết luận: Ðàn ông không giải trí (thì) = con khỉ làm việc Phương trình 2 Ðàn ông = ăn + ngủ + kiếm tiền con khỉ = ăn + ngủ Suy ra: Ðàn ông = con khỉ + kiếm tiền và chuyển vế đổi dấu: Ðàn ông - kiếm tiền = con khỉ Kết luận: đàn ông không biết kiếm tiền thì chỉ = 1 con khỉ ! Phương trình 3 Ðàn bà = ăn + ngủ + tiêu tiền con khỉ = ăn + ngủ Ðàn bà = con khỉ + tiêu tiền và cũng lại dùng phép giở quẻ đổi vế => Ðàn bà - tiêu tiền = con khỉ Kết luận: Ðàn bà mà không biết tiêu tiền thì cũng như (=) khỉ thôi. Vậy từ PT2 và PT3 ta thu được 1/ Ðàn ông không biết kiếm tiền = Ðàn bà không biết tiêu tiền 2/ Ðàn ông kiếm tiền để cho Ðàn bà không trở thành con khỉ (tiền đề 1) 3/ Ðàn bà tiêu tiền để cho Ðàn ông không trở thành con khỉ Nếu cộng lại thì: Ðàn...

Vượt qua, vượt qua chính mình!

Hình ảnh
Ngay từ thời thơ ấu, nó đã là một đứa nhút nhát. Không hiểu do bẩm sinh hay do hoàn cảnh. Nó được sinh ra và lớn lên tại tầng 2 của một ngôi nhà mặt phố cổ. Ngôi nhà vốn thuộc sở hữu của cụ nội, nay đã bị phân nhỏ, xé lẻ cho các gia đình ở nơi khác đến. Trong mắt nó, những người hàng xóm thật xấu xí, họ sinh sống bừa bãi, ăn ở luộm thuộm. Ngôi nhà cổ bị ngăn, chia, cơi nới đủ kiểu. Hình hài đẹp đẽ ban đầu đã biến mất. Gia đình nó sống khép kín trong sự tổn thương. Cho đến giờ, nó chưa nói 1 câu nào với lũ trẻ con hàng xóm, cùng phố. Học trái tuyến, khi ở nhà, thế giới của nó là những cuốn sách trên kệ của ba, cái tivi đen trắng của ông, những bức ảnh cũ kỹ của bà. Hội bạn cấp 2 Tân Trào có 8 đứa, 4 trai, 4 gái. Nói cho đúng thì 4 đứa con trai kia chơi với nó vì nó chơi với 3 đứa con gái còn lại. Nó thường xuyên chỉ im lặng và mỉm cười với các bạn. Cả lũ muốn ăn gì cũng được, đi chơi đâu cũng được. Nó chỉ đi theo, không bao giờ có ý kiến. Thế nào cũng chiều. Lúc nào không chiều được thì...